Truyện Tiếng vọng của núi
Đang đi chơi trong núi, gấu con chợt nhìn thấy một hạt dẻ. Gấu con vui mừng reo lên: “A!”. Ngay lập tức, có tiếng “A!” vọng lại. Gấu con ngạc nhiên kêu to: “Bạn là ai?”. Lại có tiếng vọng từ vách núi: “Bạn là ai?”. Gấu con hét lên: “Sao không nói cho tôi biết?”. Núi cũng đáp lại như vậy. Gấu con bực tức: “Tôi ghét bạn”. Khắp nơi có tiếng vọng: “Tôi ghét bạn”. Gấu con tủi thân, òa khóc.
Về nhà, gấu con kể cho mẹ nghe. Gấu mẹ cười bảo: “Con hãy quay lại và nói với núi: “Tôi yêu bạn”. Gấu con làm theo lời mẹ. Quả nhiên có tiếng vọng lại: “Tôi yêu bạn”. Gấu con bật cười vui vẻ
Chú gấu trong câu chuyện Tiếng vọng của núi. (Ảnh: Sưu tầm Internet)
Bài học rút ra: Muốn nhận lại sự yêu thương, quan tâm và quý mến của mọi người thì chính con cũng phải đối xử với mọi người xung quanh y như vậy. Nếu con cư xử không tốt với mọi người thì con chỉ nhận lái sự chán ghét và khó chịu.
Kiến và chim bồ câu
Một con Kiến không may bị rơi xuống nước. Nó vùng vẫy và la lên:
– Cứu tôi với, cứu tôi với!
Nghe tiếng kêu cứu của Kiến, Bồ Câu nhanh trí nhặt một chiếc lá thả xuống nước. Kiến bám vào chiếc lá và leo lên được bờ.
Một hôm, Kiến thấy người thợ săn đang ngắm bắn Bồ Câu. Ngay lập tức, nó bò đến, cắn vào chân anh ta. Người thợ săn giật mình. Bồ Câu thấy động liền bay đi.
Bồ Câu tìm đến chỗ Kiến, cảm động nói:
– Cảm ơn cậu đã cứu tớ.
Kiến đáp:
– Cậu cũng giúp tớ thoát chết mà.
Cả hai đều rất vui vì đã giúp nhau.
Bài học rút ra: Hãy luôn giúp đỡ người khác khi có thể và luôn ghi nhớ biết ơn người khác khi được giúp đỡ. Có thể người con giúp vào ngày hôm nay chính lại là người giúp con vào ngày mai.
Bộ lông rực rỡ của chim Thiên đường
Chim Thiên Đường đi tha rác về lót ổ để chuẩn bị cho mùa đông sắp đến. Chim Thiên Đường bay rất xa, chọn những chiếc lá thật đẹp, những ngọn cỏ thật mềm.
Tìm được chiếc lá sồi đỏ thắm, Thiên Đường vội ngậm vào miệng mang về. Khi Thiên Đường bay qua tổ Sáo Đen, Sáo Đen ngỏ lời xin Thiên Đường chiếc lá sồi, Thiên Đường vui vẻ tặng chiếc lá cho Sáo Đen.
Thiên Đường lại bay tiếp và tìm được một cành hoa lau màu tím hồng. Khi Thiên Đường bay qua tổ Gõ Kiến, bày Gõ Kiến con rối rít gọi, muốn được xem cành hoa lau. Thấy bầy chim non thích cành hoa lau, Thiên đường không nỡ mang về, lại bay đi kiếm cành lá khác.
Một lúc lâu sau, Thiên Đường mới tìm được một cụm cỏ mật khô vàng rượi, thơm mát. Về qua tổ chim Mai Hoa, thấy cái tổ trống tuềnh toàng, chim Mai Hoa lại đang bị ốm, Thiên Đường mủi lòng, gài cụm cỏ mật che gió cho bạn. Mai Hoa vẫn run lập cập, Thiên Đường không biết làm cách nào cho bạn đỡ rét. Thiên Đường nhìn xuống ngực rồi lấy mỏ rứt ra từng túm lông xốp mịn của mình để lót ổ cho Mai Hoa
Mùa đông đã đến. Những cơn gió lạnh buốt thổi vào chiếc tổ sơ sài của chim Thiên Đường. Chim Thiên Đường loay hoay sửa lại tổ, che kín được mặt này thì mặt kia lại trống hoác. Bộ lông màu nâu nhạt của Thiên Đường xù lên, trông thật xơ xác và tội nghiệp.
Chèo Bẻo bay ngang qua, trông thấy thế vội loan báo cho mọi loài chim được biết. Sáo Đen, Gõ Kiến, Mai Hoa, Bói Cá,…cùng rất nhiều bạn bè khác bay ngay đến sửa lại tổ giúp Thiên Đường. Ai cũng yêu quý người bạn tốt bụng nên chẳng mấy chốc Thiên Đường đã có một chiếc tổ thật đẹp. Chèo Bẻo chợt nảy ra một ý định và đem bàn với các bạn. Lời Chèo Bẻo được các bạn tán thưởng. Lập tức, mỗi chú chim rứt trên bộ lông của mình một chiếc lông quý: chiếc màu đỏ thắm, chiếc màu xanh cánh trả, chiếc màu vàng tươi, chiếc màu đen tuyền…gom góp lại thành một chiếc áo đem tặng chim Thiên Đường.
Từ đó, chim Thiên Đường luôn khoác trên mình một chiếc áo nhiều màu rực rỡ, vật kỉ niệm đấy ý nghĩa của biết bao loài chim bé bạn.
Bài học rút ra: Hãy luôn yêu thương giúp đỡ đến mọi người xung quanh, con sẽ được mọi người yêu mến và quý trọng khi có tấm lòng lương thiện.